Sáng ngày 25/3/2006, trong không khí tất bật quen thuộc, các tình nguyện viên của nhóm Góc Tâm Hồn đã có mặt từ sớm tại Bệnh viện Nhi Đồng 2 (TP.HCM) để chuẩn bị cho một hoạt động đặc biệt: trao tặng 200 phần quà cho các bệnh nhi tại Khoa Ung Bướu – Huyết học và Khoa Bỏng – Chỉnh trực.

    Không đơn thuần là một buổi phát quà, mà theo tôi đây là hành trình chạm đến những mảnh đời non nớt đang từng ngày chống chọi với bệnh tật nan y.

    Những nụ cười hiếm hoi nơi hành lang chật hẹp

    Gần 200 em nhỏ là gần 200 câu chuyện khác nhau đang ngày đêm điều trị tại đây. Có em lả đi sau mỗi lần truyền thuốc, có em bỏ ăn, mất ngủ, có em nằm mê man vì căn bệnh quái ác mang tên ung thư.

    Dọc theo hành lang bệnh viện là hình ảnh những chiếc giường tạm bợ xếp san sát. Không gian chật hẹp dường như càng làm nổi bật sự mệt mỏi trên gương mặt các em. Thế nhưng, giữa khung cảnh ấy, vẫn có những khoảnh khắc khiến người ta lặng đi khi một em nhỏ khẽ nở nụ cười, ôm chặt hộp sữa hay món quà nhỏ vừa được trao. Chỉ cần vậy thôi, cũng đủ khiến những người có mặt cảm nhận rõ rệt ý nghĩa của chuyến đi.

    Bệnh viện Nhi Đồng 2 từ lâu đã không còn xa lạ với người dân cả nước. Nơi đây, mỗi ngày, các y bác sĩ vẫn âm thầm bước vào một “cuộc chiến” đặc biệt, cuộc chiến giành lại sự sống cho những em bé ngây thơ trong trẻo.

    Với những căn bệnh hiểm nghèo như ung thư, hành trình điều trị không phải là ngày một ngày hai. Đó là sự kết hợp giữa y học, lòng kiên nhẫn sự tận tâm của đội ngũ Y - Bác sĩ và nghị lực phi thường của chính các em nhỏ cùng người thân trong gia đình.

    Ai cũng hiểu rằng, đôi khi điều họ mong mỏi không chỉ là một ca điều trị thành công, mà còn là một phép màu.

    Đối với nhóm Góc Tâm Hồn, hoạt động thiện nguyện này đã trở thành một phần quen thuộc. Nhưng mỗi lần quay lại, cảm xúc vẫn luôn vẹn nguyên. Chị Quỳnh Thư một thành viên lâu năm của nhóm chia sẻ:“Muốn giúp các bé, trước hết phải hiểu các bé. Sức đề kháng của các em ở đây rất yếu, nên người đến thăm phải cẩn trọng để tránh lây bệnh cho các em. Việc tặng quà cũng cần chuẩn bị đầy đủ, đồng đều để không em nào cảm thấy bị bỏ quên.”

    Không chỉ là những phần quà vật chất, điều mà các tình nguyện viên mang đến còn là sự quan tâm, là cảm giác được sẻ chia  điều đôi khi quý giá hơn bất kỳ món quà nào.

    Rất mong được lan tỏa

    200 phần quà đã được trao đi. Nhưng thứ ở lại không chỉ là những món quà, mà còn là những ánh mắt ấm áp, những cái nắm tay, những nụ cười dù mong manh nhưng đầy hy vọng.

    Giữa bộn bề cuộc sống, vẫn có những con người âm thầm chọn cách cho đi. Và cũng chính từ những hành động nhỏ bé ấy, một nguồn năng lượng tích cực đang được lan tỏa. Bởi đôi khi, điều một đứa trẻ cần trong hành trình chống chọi bệnh tật… không chỉ là thuốc men, mà còn là niềm tin rằng mình không hề đơn độc.

    Phạm Lữ